Cha mẹ - Bến đỗ bình yên và nguồn cội yêu thương

Mỗi mùa tựu trường gõ cửa không chỉ đánh dấu một hành trình tri thức mới mà còn là khoảng thời gian lắng đọng để các MCer hướng về gia đình với lòng biết ơn sâu sắc. Bởi phía sau mỗi bước chân tự tin đến trường, những bộ đồng phục phẳng phiu và những trang sách mới luôn là sự hy sinh lặng thầm cùng ánh mắt dõi theo đầy yêu thương của cha mẹ. Những dòng tâm sự chân thành, đong đầy cảm xúc chính là những món quà ý nghĩa mà các MCer dành tặng cho cha mẹ kính yêu của mình nhân dịp năm học mới.

Được sinh ra và lớn lên trong vòng tay cha mẹ là một điều may mắn và hạnh phúc. Có những đứa trẻ lớn lên mà chẳng bao giờ phải nghĩ về ngày mình sẽ mất đi bố mẹ. Còn tôi, khi chưa kịp hiểu cuộc sống vận hành ra sao, trưởng thành thế nào đã phải học cách chấp nhận và lớn lên cùng “khoảng trống mênh mông” mang tên “Ba mẹ”.

Ngày bé, tôi thấy ba mẹ như hai vị anh hùng. Ba chiều chuộng tôi như một cô công chúa nhỏ. Ba luôn thích cõng tôi trên vai; ba là phi công, còn tôi như hóa thành thiên thần bay qua mọi bầu trời trên thế giới. Dù tôi chỉ bị xước một vết nhỏ xíu, ba cũng xót xa, hỏi han quan tâm đủ điều. Mẹ lại là nữ anh hùng mạnh mẽ, nghiêm khắc nhưng cũng thật mềm mại, dịu dàng. Mẹ lo lắng làm sao để con trưởng thành có thể tự tin mạnh mẽ bước vào đời nên nắn nót chỉ dạy tôi từng lỗi sai, dặn dò từng việc nhỏ nhưng có lúc mẹ nhẹ nhàng đến ôm tôi vào lòng mà chẳng nói một câu.

Điều ba mẹ để lại trong tôi là những mảnh ghép ký ức rất đỗi bình dị.

Tôi nhớ những bữa cơm gia đình, nhớ cảm giác được ngồi cạnh ba mẹ, nghe họ nói những câu chuyện chẳng có gì đặc biệt, thậm chí là nhàm chán. Tôi chưa từng nghĩ bản thân phải ghi nhớ những câu chuyện, những khoảnh khắc ấy bởi tôi cứ ngỡ chúng đương nhiên là một phần quen thuộc của cuộc sống sau này.

Tôi nhớ cả những lời nhắc nhở lặp đi lặp lại của ba mẹ, những câu dặn dò trước khi đi học, những lần mẹ nhắc phải đi đứng cẩn thận, học hành phải cố gắng hết sức, phải học cách nghĩ cho bản thân và những người xung quanh... Những lời nói mà tôi phải nghe từng ngày, bình thường đến mức mà ngày ấy, tôi cứ cho là rất phiền phức và thừa thãi. Tôi chẳng bao giờ nghĩ rằng, có một ngày nào đó, tôi lại ao ước những lời đó được vang lên, ngay gần bên mình.

Những ký ức ấy, dù lớn hay nhỏ, vui hay buồn đều đã trở thành một phần trong trái tim và con người tôi. Có lẽ, tôi sẽ không chọn đâu là phần ký ức đáng nhớ nhất bởi mỗi khi nhớ về ba mẹ, mọi thứ đều quay trở về một bữa cơm, một câu nói dịu dàng, một cái nhìn ân cần, một lần được chở che sau bóng lưng to lớn của bố, một cái ôm trọn vẹn của mẹ... Tất cả đều quý giá và đáng nhớ như nhau bởi đó đều là bằng chứng cho những tháng ngày tôi được lớn lên trong tình yêu của bố mẹ.

Ngày ấy, tôi cứ nghĩ gia đình mình sẽ luôn như thế. Nhưng số phận nghiệt ngã đã lấy bố rồi lại mang mẹ của tôi đi. 2 người lần lượt rời khỏi tuổi thơ và cuộc sống của tôi. Từ ngày ba mẹ rời đi, trong tôi dường như lúc nào cũng có một khoảng trống không thể lấp đầy. Có những ngày tôi chợt nhận ra, mình không chỉ mất đi bố mẹ mà mất đi cả con người mình. Tôi dần quên mất giọng nói từng nhắc tôi rằng: “Mẹ luôn yêu thương con, dù cho con có là ai, ở đâu trên cuộc đời này”. Tôi quên mất cảm giác được một người luôn tin tưởng rằng: “Cố lên con, con sẽ làm được”. Tôi vẫn lớn lên, vẫn bước đi, chỉ là đôi khi bản thân thấy trống rỗng đến lạ, như thể có một cô bé từng rất hạnh phúc đã ở lại đâu đó trong những năm tháng có bố mẹ.

Nỗi đau ấy không phải lúc nào cũng thể hiện ra bằng nước mắt mà âm ỉ ở đâu đó trong lồng ngực, trong trái tim, len lỏi cả vào những ngày tưởng chừng bản thân đã quen với sự thiếu vắng. Tôi nhớ bố mẹ, nhớ giọng nói, nhớ mùi hương từ chiếc áo sơ mi của bố, nhớ những câu gọi tên tôi, nhớ cảm giác chỉ cần quay đầu lại là vẫn có hai người ở phía sau, sẵn sàng ở đó dù tôi thất bại hay thành công.

Không ai muốn bất hạnh đến với mình, không ai muốn phải trải qua thử thách để thấy thấm thía nỗi đau của mất mát, chia ly. Tôi cầu mong cho không bạn nhỏ nào phải rơi vào hoàn cảnh giống tôi. Tôi mong mỗi ngày thức dậy, các bạn sẽ nhận ra mình thật may mắn và hạnh phúc khi thấy bố mẹ còn đang ở bên cạnh. Ngay lúc còn có cơ hội, xin bạn hãy yêu thương họ nhiều hơn một chút, hãy ôm họ, ăn cùng họ, trò chuyện cùng họ và nói rằng bạn yêu họ biết bao nhiêu! Bởi ta chẳng thể biết đâu là bữa cơm cuối, cái ôm cuối hay là lần cuối được nhìn thấy nụ cười của nhau.

PHẠM MINH VÂN

(8G3) 

----------

Một năm học mới lại bắt đầu. Chúng con lại được gặp nhau dưới mái trường thân yêu, được khoác lên mình bộ đồng phục mới, mang theo biết bao háo hức, mong chờ và những ước mơ trong trẻo của tuổi học trò.

Năm học 2026 - 2027, với chủ đề “Cha mẹ: Công cha như núi Thái Sơn - Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra”, con chợt nhìn về phía cuối sân trường, nơi có ba mẹ đang lặng lẽ dõi theo chúng con bằng những ánh mắt yêu thương. Con nhận ra rằng, phía sau mỗi ngày chúng con được đến trường, phía sau những bộ quần áo tươm tất, những trang sách mới là biết bao yêu thương và hi sinh thầm lặng của ba mẹ.

Nếu cha là ngọn núi vững chãi, âm thầm che chở gia đình trước những giông bão của cuộc đời thì mẹ là dòng nước mát lành, dịu dàng nuôi dưỡng tâm hồn chúng con bằng tình yêu thương bao la. Thời gian cứ lặng lẽ trôi, chúng con ngày một lớn khôn, còn mái tóc ba mẹ lại thêm những sợi bạc. Có lẽ, chúng con sẽ chẳng bao giờ đong đếm hết những hi sinh ấy. Nhưng chúng con hiểu rằng, trong mỗi bước trưởng thành của mình luôn có bóng dáng và tình yêu của ba mẹ.

Bước vào năm học mới, món quà ý nghĩa nhất mà chúng con muốn dành tặng ba mẹ và thầy cô chính là sự cố gắng mỗi ngày: chăm chỉ học tập, biết yêu thương, sẻ chia và sống có trách nhiệm hơn.

Cảm ơn ba mẹ vì đã luôn yêu thương, chở che và là bến bờ bình yên để chúng con trở về! Cảm ơn thầy cô - những người cha, người mẹ thứ hai đã tận tâm dìu dắt, chắp cánh cho những ước mơ tuổi thơ của chúng con!

Con xin kính chúc quý thầy cô, quý cha mẹ luôn mạnh khỏe, hạnh phúc. Chúc tất cả các bạn học sinh một năm học thật nhiều niềm vui, trải nghiệm đáng nhớ và gặt hái thật nhiều thành công!

Học sinh Tiểu học - Mỹ Đình

----------

Cha mẹ - điểm tựa yêu thương và bình yên

Trên cuộc đời này, có lẽ không có tình yêu nào bao la và vô điều kiện như tình yêu thương của cha mẹ dành cho con. Vì vậy, chủ đề năm học “Cha mẹ” cùng câu ca dao quen thuộc: “Công cha như núi Thái Sơn - Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra” đã chạm đến tâm hồn của mỗi học trò, giúp chúng em nhận ra: những điều bình dị hoá ra lại rất đỗi lớn lao.

Nếu ai đó hỏi về điều dịu dàng nhất, em sẽ trả lời ngay là mẹ. Mẹ không phải là cô tiên trong truyện cổ tích nhưng lại có phép màu xua tan cái oi bức ngày hè bằng bát canh ngọt mát, làm ngày đông trở nên ấm áp bằng vòng tay yêu thương, làm nỗi buồn tan biến bằng lời nói dịu dàng... Tình yêu của mẹ chính là “nước trong nguồn” - trong trẻo, đong đầy, không bao giờ vơi cạn.

Còn cha, tình yêu ấy lại ẩn sau vẻ nghiêm nghị và sự kiên định vững chãi giống như “núi Thái Sơn” sừng sững, chở che cho em trước mọi giông bão cuộc đời. 

Cha và mẹ - một ngọn núi cao, một dòng suối mát dù mang những nét chấm phá khác biệt nhưng lại hòa quyện để tạo nên một bức tranh hoàn hảo về tình yêu thương.

Em hiểu rằng may mắn khi có cha mẹ yêu thương chính là điểm tựa để em sống tốt và trưởng thành hơn mỗi ngày. May mắn khi có cha mẹ yêu thương cũng chính là điều em cần phải biết ơn. Lời cảm ơn trọn vẹn nhất gửi đến cha mẹ không nằm ở những hứa hẹn xa xôi mà hiện hữu ngay trong từng hành động nhỏ: sự nỗ lực vươn lên trong học tập, thái độ sống tử tế, biết sẻ chia với mọi người. Khi chúng ta biết sống tốt và trao đi tình yêu thương bằng tất cả sự chân thành, đó cũng là lúc chúng ta trở thành niềm tự hào lớn nhất, xứng đáng nhất với mọi hi sinh lặng thầm của mẹ cha.

Học sinh Tiểu học - Kiến Hưng

----------

Có những lời yêu thương chúng ta nghe mỗi ngày nhưng đôi khi lại quên đáp lại. Có những người luôn ở bên nhưng chúng ta chưa bao giờ nói lời cảm ơn đủ trọn vẹn tới họ. Đó chính là cha mẹ.

“Công cha như núi Thái Sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra”

Cha mẹ là những người đã đưa chúng đến với thế giới rộng lớn, tươi đẹp này. Và rồi, họ không quản ngại bao gian nan, vất vả để nuôi nấng, dạy dỗ chúng ta nên người. Câu ca dao trên của cha ông ta như lời nhắc nhở sâu sắc về tình mẫu tử thiêng liêng - một ơn nghĩa cao đẹp mà suốt đời chúng con chẳng thể đền đáp hết.

Từ khi chúng con cất tiếng khóc chào đời, cha mẹ đã bắt đầu một hành trình dài của tình yêu thương và sự hy sinh. Mẹ thức trắng những đêm con đau ốm. Cha lặng lẽ giấu đi những mệt mỏi sau một ngày làm việc lo toan. Tình yêu của cha mẹ không ở đâu xa mà hiện diện trong từng bữa cơm, chiếc áo hay lời nhắc nhở dịu dàng và vòng tay chở che mỗi ngày.

Có những lúc chúng con vô tình làm cha mẹ buồn hay khiến cha mẹ thất vọng vì điểm số chưa tốt. Nhưng sau tất cả, cha mẹ vẫn bao dung và dịu dàng nói: “Không sao đâu con, lần sau cố gắng hơn nhé!”. Bởi cha mẹ luôn hy sinh thầm lặng, luôn yêu thương chúng con vô điều kiện mà chẳng bao giờ kể công.

Là những học sinh lớp 5, chúng con hiểu rằng, món quà ý nghĩa nhất dành tặng cha mẹ không phải là điều gì lớn lao mà chính là sự nỗ lực, cố gắng học tập, chăm ngoan, sống có ích và trưởng thành hơn mỗi ngày.

Công ơn cha mẹ như núi cao, biển rộng, không bao giờ vơi cạn. Chúng con cảm ơn cha mẹ vì đã đưa chúng con đến với thế giới này, cho chúng con được đến trường và cha mẹ luôn là bến đỗ bình yên nhất để chúng con trở về. Chúng con yêu cha mẹ rất nhiều.

PHẠM VIỆT NGA

(5G5)

----------

Nếu một ngày con đủ lớn

Nếu một ngày con đủ lớn để hiểu hết những điều cha mẹ đã làm cho con, có lẽ điều đầu tiên con muốn nói không phải là “cảm ơn” mà là “xin lỗi”.

Con xin lỗi vì đã từng xem sự chờ đợi của cha mẹ là điều hiển nhiên; từng hờ hững hay cau mày trước những lời nhắc nhở; từng nghĩ bữa cơm nóng, chiếc áo thơm tho và bàn tay đưa ra mỗi lần con vấp ngã sẽ luôn ở đó. Chỉ đến khi trưởng thành, con mới hiểu phía sau những điều bình dị ấy là giọt mồ hôi, là giấc ngủ chưa trọn và cả những ước mơ riêng lặng lẽ gác lại để tuổi thơ con được đủ đầy.

Cha yêu con bằng ánh mắt trầm mặc của một đời gồng gánh, mẹ thương con bằng trái tim dịu dàng và nhẫn nại. Cha mẹ nhớ từng điều nhỏ nhất về con nhưng lại luôn quên mất chính mình. Con biết rồi con sẽ lớn, sẽ rời vòng tay cha mẹ để bước vào thế giới mới, sẽ có thành công của riêng mình nhưng con luôn nhớ rằng, trước khi tự mình bước đi, con đã được cha mẹ nâng đỡ bằng cả một đời yêu thương.

Con hiểu cuộc đời có thể cho con nhiều nơi để đến nhưng chỉ có một nơi con không cần hoàn hảo mà vẫn được yêu thương, nơi luôn có người chờ con trở về. Nơi ấy gọi là nhà.

PHẠM BẢO QUỲNH ANH 

(8P10)

----------

Những thứ mẹ hay quên

Nếu bảo em đặt bút viết về mẹ, có lẽ em sẽ hơi lúng túng. Lạ thật, ngày nào cũng gặp mẹ, vậy mà chẳng mấy khi em ngắm mẹ thật lâu. Nhưng có một điều em biết rất rõ: mẹ em hay quên.

Mẹ thường quên chiếc điện thoại vừa đặt xuống, vào bếp mà chẳng nhớ mình định lấy gì, có lúc ra đến cửa mới sực nhớ ra quên chìa khóa. Thế nhưng, mẹ lại nhớ rất rõ những điều bé xíu về em: nhớ lịch học, nhớ món ăn em không thích, nhớ chuẩn bị bộ đồng phục cho sáng mai. Mỗi tối, mẹ luôn ân cần hỏi em đã soạn sách vở chưa, trong khi bản thân vẫn đang loay hoay tìm đồ của mình.

Ngày trước, em thường bật cười mỗi khi thấy mẹ quên. Bây giờ, em lại tự hỏi: mẹ nhớ cho em nhiều như vậy, liệu mẹ đã đánh rơi những gì của riêng mình? Một sở thích, một chuyến đi hay một ước mơ nào đó? Có lẽ, mẹ đã gác lại những bầu trời riêng của mình để chắp cánh cho ước mơ của em.

“Rồi một mai đây, chúng ta sẽ như những cánh chim bay tới những khung trời mới” nhưng hình ảnh người mẹ tần tảo chăm lo sẽ mãi in sâu vào tâm trí em. Em mong rằng khi mẹ già đi và hay quên hơn, em vẫn có thể ở bên để nhắc mẹ nhớ. Vì theo năm tháng em lớn lên, mẹ đã nhớ quá nhiều điều cho em rồi. Với em, được làm con của mẹ là điều hạnh phúc nhất trên đời.

NGUYỄN TRUNG DƯƠNG 

(6I5)

----------

Năm học 2026 - 2027 gõ cửa. Chúng ta bước qua cánh cổng trường với chiếc cặp còn thơm mùi vải mới, những trang vở trắng tinh khôi và một danh sách dài những khát vọng chờ được chinh phục. Còn ở đâu đó phía sau cánh cổng, cha mẹ vẫn đứng đó, như một thói quen qua bao mùa Khai giảng. Cha mẹ không có thời khóa biểu nhưng thuộc lòng giờ ta thức dậy. Cha mẹ không có bài kiểm tra nhưng vẫn hồi hộp trước từng lần ta nhận điểm. Họ không ở bên ta mỗi giờ lên lớp nhưng chưa bao giờ vắng mặt trong cuốn nhật ký lớn khôn của chúng ta.

Có lẽ cha mẹ chẳng mấy khi dạy ta bằng những bài học lớn lao. Họ dạy ta bằng một bữa cơm được để phần, một chiếc áo khoác đặt sẵn bên cửa hay một cuộc gọi vội vã chỉ để cất ba tiếng: “Về chưa con?”. Cha mẹ dạy rằng, yêu thương đôi khi không cần được nói thành lời, chỉ cần đủ lâu để trở thành một nơi chốn.

Và đâu đó, phía sau mỗi bước chân tự tin của một MCer, phía sau một ánh mắt kiên định với hành trình phía trước luôn có những bóng dáng lặng lẽ yêu thương. Đó là cha mẹ - hậu phương vững chãi luôn ở bên chở che, động viên con vững vàng bước tiếp. Để con có thể chạm tay vào thế giới, tự do trưởng thành và trở thành phiên bản rực rỡ nhất của chính mình, đã có vô vàn giọt mồ hôi rơi trong yên lặng, những tháng ngày chắt chiu được đặt xuống phía sau. Thành công của một đứa trẻ được viết bằng những điều cha mẹ đã âm thầm đánh đổi mà chưa bao giờ kể lại.

Mùa tựu trường lại bắt đầu. Những trang vở rồi sẽ lấp đầy tri thức, những giấc mơ rồi sẽ xanh và mỗi chúng ta sẽ lại lớn thêm một chút. Chỉ mong trên con đường ấy, giữa những lần mải miết chạy về phía trước, ta vẫn còn nhớ ngoái lại và mỉm cười với hai bóng hình thân thương.

LÊ ANH THƯ

(11M8)

----------

Trong những ngày cận kề lễ Khai giảng năm học 2026 - 2027, giữa không khí rộn ràng của mái trường Marie Curie, chúng ta lại có dịp nhìn về một nơi bình dị mà thiêng liêng: Gia đình.

“Công cha như núi Thái Sơn

Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra”

Lời ca dao ấy chưa bao giờ cũ bởi nó được viết bằng chính những nếp nhăn trên trán cha và đôi bàn tay chai sần của mẹ. Cha có thể lặng lẽ gánh trên vai những nhọc nhằn, dành cho con sự vững vàng trước những thử thách. Mẹ có thể chẳng bao giờ kể hết những hy sinh, chỉ âm thầm chăm chút con từ những điều nhỏ bé nhất. Sự hy sinh thầm lặng ấy là dòng năng lượng vô giá, nuôi dưỡng chúng ta lớn khôn từng ngày. Trước thềm năm học mới, mỗi gia đình Marie Curie đang cùng con chuẩn bị một hành trang không chỉ có sách vở mà còn có tình yêu thương, niềm tin và sự kỳ vọng. Một bộ đồng phục được chuẩn bị phẳng phiu, một cuốn sách được bọc cẩn thận hay một lời dặn dò trước khi đến trường; tất cả đều là những điều tưởng nhỏ bé nhưng chứa đựng biết bao yêu thương.

Gia đình, có lẽ là một dòng chảy dài hơn cuộc đời của mỗi chúng ta. Ở đó có ông, có bà - những người đã đi qua một phần rất dài của thời gian để giữ lại cho con cháu không chỉ một mái nhà mà cả một cội nguồn. Có những câu chuyện về những năm tháng gian khó, những nếp sống, những món ăn, những lời dạy tưởng như đã cũ nhưng lại âm thầm trở thành một phần trong cách chúng ta lớn lên. Những gì ông bà trao lại cho chúng ta không chỉ ký ức mà còn là bài học giúp mỗi chúng ta biết, hiểu rằng, những điều tưởng là bình thường hôm nay được đánh đổi bằng biết bao năm tháng của thế hệ đi trước và cũng biết, hiểu rằng, mình cũng đang mang trách nhiệm viết tiếp câu chuyện ấy. Gia đình không chỉ được nối dài bằng huyết thống mà còn bằng những giá trị mà thế hệ này trao lại thế hệ sau.

Và có lẽ, khi bước trên hành trình trưởng thành rộng lớn, chúng ta còn may mắn có thêm những “gia đình” - là mái trường, là thầy cô, là lớp học, là bè bạn thân thương. Ở nơi ấy, thầy cô không chỉ là những người truyền đạt tri thức mà còn giống như những người cha, người mẹ thứ hai nhìn thấy sự thay đổi của học trò qua từng tháng năm, kiên nhẫn nâng đỡ khi ta chùn bước và nhắc nhở khi ta đi lệch hướng. Ở nơi ấy, có bạn bè, bằng cách rất tự nhiên trở thành những người cùng ta viết nên một phần ký ức tuổi trẻ. Đó là những người anh, người chị, người em cùng nhau san sẻ những niềm vui, áp lực, những lần vấp ngã và cả những ước mơ đang dang dở. Bởi vậy, “gia đình” đôi khi không chỉ được tạo nên bởi huyết thống mà còn được tạo nên bởi sự yêu thương, sẻ chia và thấu hiểu.

Năm học 2026 - 2027 mở ra một chặng đường mới với nhiều cơ hội và thử thách. Con mong rằng chúng con không chỉ học tập thật chăm chỉ mà còn biết yêu thương và biết ơn: một cái ôm, một việc làm nhỏ giúp cha mẹ, ông bà; một lời hỏi han thầy cô, bè bạn hay đơn giản là trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình mỗi ngày. Bởi có lẽ thành công lớn nhất của một người không chỉ là đi được bao xa mà là dù đi đến đâu vẫn luôn nhớ về nơi mình bắt đầu và luôn có một mái nhà để trở về.

TRẦN THỊ MINH ANH 

(11M4)

 

 

05

Tháng 9/2026

Cha mẹ - Bến đỗ bình yên và nguồn cội yêu thương

Cha mẹ - Bến đỗ bình yên và nguồn cội yêu thương

Cha mẹ - Bến đỗ bình yên và nguồn cội yêu thương

Thứ bảy, 05 Tháng 9 2026 04:52 Viết bởi TRUONG MARIE
Mỗi mùa tựu trường gõ cửa không chỉ đánh dấu một hành trình tri thức mới mà còn là khoảng thời gian lắng đọng để các MCer hướng về gia đình với lòng biết ơn sâu sắc. Bởi phía sau mỗi bước chân tự tin đến trường, những bộ đồng phục phẳng phiu và những trang sách mới luôn là sự hy sinh lặng thầm cùng ánh mắt dõi theo đầy yêu thương của cha mẹ. Những dòng tâm sự chân thành, đong đầy cảm xúc chính là những món quà ý nghĩa mà các MCer dành tặng cho cha…
Xem thêm

05

Tháng 9/2026

Thực đơn tháng 9/2026

Thực đơn tháng 9/2026

Thực đơn tháng 9/2026

Thứ bảy, 05 Tháng 9 2026 04:49 Viết bởi TRUONG MARIE
Thực đơn tháng 9/2026 của khối MG, TH và THCS.
Xem thêm

04

Tháng 8/2026

Thực đơn tháng 8/2026

Thực đơn tháng 8/2026

Thực đơn tháng 8/2026

Thứ ba, 04 Tháng 8 2026 09:48 Viết bởi TRUONG MARIE
Thực đơn tháng 8/2026 của khối MG, TH và THCS.
Xem thêm

13

Tháng 7/2026

Thông báo chương trình kiểm tra tiếng Anh đầu vào lớp 10 E/A/B năm học 2026 - 2027

Thông báo chương trình kiểm tra tiếng Anh đầu vào lớp 10 E/A/B năm học 2026 - 2027

Thông báo chương trình kiểm tra tiếng Anh đầu vào lớp 10 E/A/B năm học 2026 - 2027

Thứ hai, 13 Tháng 7 2026 21:43 Viết bởi TRUONG MARIE
Thông báo chương trình kiểm tra tiếng Anh đầu vào lớp 10 E/A/B năm học 2026 - 2027 tại cơ sở Mỹ Đình, Văn Phú và Việt Hưng.
Xem thêm

19

Tháng 6/2026

THÔNG BÁO ĐIỂM CHUẨN VÀO LỚP 10, NĂM HỌC 2026 - 2027

THÔNG BÁO ĐIỂM CHUẨN VÀO LỚP 10, NĂM HỌC 2026 - 2027

THÔNG BÁO ĐIỂM CHUẨN VÀO LỚP 10, NĂM HỌC 2026 - 2027

Thứ sáu, 19 Tháng 6 2026 21:26 Viết bởi TRUONG MARIE
Hệ thống giáo dục Marie Curie, Hà Nội thông báo điểm chuẩn vào lớp 10, năm học 2026 - 2027 của cơ sở Mỹ Đình, Văn Phú và Việt Hưng.
Xem thêm